ww88 chớp nhoáng rút 1 phút
Một phút. Mắt anh không rời khỏi màn hình, theo dõi từng con số giảm dần: 00: 00: 45… 00: 00: 30… 00: 00: 15… Chỉ sáu mươi giây. Tưởng chừng như ngắn ngủi, nhưng trong hoàn cảnh này, mỗi giây trôi qua là một cuộc đấu tranh dữ dội giữa hy vọng và nỗi sợ hãi. Tùng cảm thấy mình như đang đứng giữa một dòng sông dữ dội, một bên là bờ vực của những lo toan, bên kia là bến bờ của sự nhẹ nhõm. Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.